Pkim Xet

Cậu em trai nhút nhát được một người chị họ nứng cho biết mùi đời

  • #1
  • #2
  • #3
  • (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn.

    Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.

    Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Nhưng đành phải nhả ra. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.

    Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí.

    Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Rồi đến nằm bên nàng.

    Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.

    Con người luôn biết sáng tạo. Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Nhất là một khuôn mặt cũ.

    Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn.

    Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh. Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.

    Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Câu chuyện có vẻ như vầy. Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap