Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Cũng chẳng biết sẽ chụp không.
Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi.
Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về. Nhưng bác ta không tin.
Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. May là tôi vô tâm, không thống kê đây là lần thứ bao nhiêu.
Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ. Bác trai bảo: Cháu nó vừa mời rồi. Tôi muốn thử những cách khác.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.
Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế. Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.