Một người đàn bà mới goá mà lãnh một số tiền lớn sẽ ra sao? Để bà Marison S. Ông đã triệt để xoá bỏ sự thua lỗ trong trí nhớ đến nỗi không bao giờ nhắc tới nữa. Gặp việc khó khăn, viết ngay bốn câu hỏi sau này rồi giải quyết:
Tôi hỏi ông liệu ông có bình phục và khỏe mạnh như trước không, ông nhún vai trả lời một cách mập mờ: Đó không phải là ý của tôi mà là của Carl Jung. Tôi tưởng tượng khu đất mênh mông trên đó bộ đội đóng rải rác, và tôi nhủ khi nào bom rớt trúng lỗ hầm nhỏ, sâu đó tôi mới chết được.
"Kính lạy Chúa, xin Chúa được mong mỏi được an ủi người hơn là được người an ủi; hiểu người hơn là được người hiểu; yêu người hơn là được người yêu; vì chúng con cho tức là nhận, tha thứ tức là được tha thứ và chết tức là được sinh vào một đời sống vĩnh viễn vậy" [30]. Nó gởi lại bà số tiền đó như gởi tại nhà ngần hàng cho trẻ em vậy. Bạn nói bạn biết rõ tiêu tiền vào những việc gì ư? Có thể được lắm, nhưng trong 1.
Lần thứ ba, một ông bạn đồng nghiệp, hỏi ý tôi về một bệnh nguy kịch. Lúc ấy tôi ở chung với ông. Tôi tập quên đi dĩ vãng và không nghĩ tới tương lai nữa.
Tôi biết là nhờ kinh nghiệm chua chát và đau đớn. Có phải bằng cách than thân trách phận và muốn được mọi người chú ý tới, săn sóc cho không? Không. Và bao giờ tôi bắt đầu sống như vậy? Tuần sau?.
Bà có vẻ trách bạn sao lại sung sướng trước mặt bà. Trước tôi tính sẽ nói là muốn đi Kanass City để may ra tìm được một việc làm. Chồng bà mới mất, còn hai người con đều đã ở riêng.
Bà nói về các cô em, các ông anh của bạn, có cả chục người, phải không bạn?). Nếu con ta bạc bẽo thì lỗi về ai? Có lẽ về ta. Khi quân Nhật tấn công, cả châu thành hỗn loạn.
Tôi có cảm tưởng sắp bị thần kinh suy loạn". Ba năm sau, bà ta phải bán lại những lô đất với số tiền bằng một phần mười giá mua. Suốt mấy giờ liền, tôi cứ nghĩ đến con người tàn tật mà vẻ tự mãn đã lộ ra mặt như vậy.
Sự bình tĩnh trong tâm hồn đã phát ra môt nguồn sinh lực mới. Đừng để vợ con lãnh hết một lần số tiền bảo hiểm nhân mạng của bạn. Hết sức làm được tới đâu thì làm, còn kết quả, phó cho vận mạng".
Sau tôi vào trường Trung học, rồi ngày qua tháng lại, quan niệm của tôi dần dần thay đổi. Nửa đêm về nhà, tôi mệt mỏi đến nỗi vừa lăn xuống giường được vài giây đã thiếp đi rồi. Dưới đây là chuyện thiệt do ông kể cho tôi nghe.