Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Bảo keo xịt tóc miễn phí. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm.
Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Rõ ràng phải đi trình báo.
Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Và vì thế, chúng ta lại hay tin vào những chuyện đùa.
Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn.
Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Người lớn thật buồn cười. Mà tôi đã làm gì có những cái đó.
Cuối cùng thì nhà văn cũng không phải lựa chọn. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Cậu ấy là người tốt.
Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều. Có lẽ bố đã qua rồi cái thời dũng mãnh. Bạn lại muốn lưu lại.
Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.
Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Bạn có hai giọng chính.